Đồng dao Chuồn chuồn

Con chuồn chuồn | Đồng dao Chuồn chuồn | Vè Chuồn chuồn

Đồng dao Chuồn chuồn

Chuồn chuổn chuồn chuồn!
Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây;
Hỏi đi đâu đấy hỡi mày?
Bảo cho ta biết, ta đây đỡ buồn.

Chuồn chuổn chuồn chuồn!
Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây;
Tôi đi đi khắp đó đây,
Bắt ruồi bắt muỗi cho khuây nỗi buồn.

Chuồn chuổn chuồn chuồn!
Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây;
Thôi mày dừng cánh nghỉ bay,
Là là xuống với ta đây đỡ buồn.

Chuồn chuổn chuồn chuồn!
Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây;
Bằng nay dừng cánh nghỉ bay,
Một khi bị bắt tôi đây cũng buồn.
Chuồn chuổn chuồn chuồn.

Tiếng chuồn có nghĩa là chạy chốn.

Con chuồn chuồn | Đồng dao Chuồn chuổn | Vè Chuồn chuồn
Đồng dao Chuồn chuồn (Vè Chuồn chuồn): Chuồn chuổn chuồn chuồn! Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây; Hỏi đi đâu đấy hỡi mày? Bảo cho ta biết, ta đây đỡ buồn. Chuồn chuổn chuồn chuồn! Hết qua ngọn cỏ lại luồn cành cây; Tôi đi đi khắp đó đây, Bắt ruồi bắt muỗi cho khuây nỗi buồn.

 

Con chuồn chuồn ớt | Bài thơ Con chuồn chuồn ớt
Bài thơ Con chuồn chuồn ớt (Xuân Nùng): Con chuồn chuồn ớt, Suốt ngày rong chơi, Mình mang màu lửa, Đỏ như than vùi. Chuồn chuồn ớt ơi, Đừng bay lên đồi, Chẳng may bén lửa, Cháy rừng mất vui. Con chuồn chuồn ớt, Mang lửa đi chơi, Bé rình để bắt, Chỉ nhằm tóm đuôi. (Hình ảnh: google.com)

 

Chuồn chuồn kim, Bài thơ Chuồn kim (Nguyễn Lãm Thắng)
Bài thơ Chuồn kim (Nguyễn Lãm Thắng): Chú chuồn kim, Mang áo đỏ, Đôi cánh nhỏ, Lượn thật êm, Chú đi tìm, Loài hoa đỏ, Trên lối cỏ, Đầy nắng mai, Bé xoè tay, Che bóng nắng, Chuồn lẳng lặng, Đậu vào tay, Bé nhìn ngây, Và nói nhỏ: – Này chuồn đỏ, Kể từ nay, Ở lại đây, Cùng tớ nhé! (Hình ảnh sưu tầm từ google.com)