Cái Bống là cái Bống bang

Bài thơ Cái bống | Đồng dao Cái bống là cái bống bang

Cái Bống

Cái Bống là cái bống bang
Khéo sảy, khéo sàng cho mẹ nấu cơm
Mẹ Bống đi chợ đường trơn
Bống ra gánh đỡ chạy cơn mưa rào

Một biến thể khác:

Cái Bống là cái Bống bang

Cái Bống là cái bống bang
Khéo sảy, khéo sàng cho mẹ nấu cơm
Mẹ Bống đi chợ đường trơn
Bống ra gánh đỡ chạy cơn mưa ròng.

Nguồn: sưu tầm

Ca dao Cái Bống là cái Bống bang:

Cái bống là cái bống bang,
Con đi lấy sàng cho mẹ đổ khoai.
Con ăn một, mẹ ăn hai,
Con đi bốc muối thời khoai chẳng còn.
Con ngồi con khóc nỉ non,
Mẹ giận mẹ đạp, con bon đầu hè.
Có đánh thì đánh vọt tre,
Chớ đánh vọt nứa nữa què chân con.

Nguồn (thivien): Phạm Việt Long, Tục ngữ, ca dao về quan hệ gia đình, NXB Chính trị quốc gia, 2004

Bài thơ Cái bống | Đồng dao Cái bống là cái bống bang
Đồng dao Cái bống: Cái bống là cái bống bang, Khéo sảy khéo sàng cho mẹ nấu cơm, Mẹ bống đi chợ đường trơn, Bống ra gánh đỡ chạy cơn mưa ròng.

 

Bài thơ Cái bống là cái bống bang (Đồng dao Cái bống là cái bống bang)
Bài thơ Cái bống là cái bống bang (Đồng dao Cái bống): Cái bống là cái bống bang, Khéo sảy khéo sàng cho mẹ nấu cơm, Mẹ bống đi chợ đường trơn, Bống ra gánh đỡ chạy cơn mưa rào.

 

Hạt mưa (hạt mưa hạt móc)
Hạt mưa (hạt mưa hạt móc): Tôi ở trên trời, Tôi rơi xuống đất, Tưởng rằng tôi mất, Chẳng hóa tôi không, Tôi chảy ra sông, Nuôi loài tôm cá, Qua các làng xã, Theo máng theo mương, Cho người trồng trọt, Thóc vàng chật cót, Cơm trắng đầy nồi, Vậy chớ khinh tôi, Hạt mưa hạt móc