Bài thơ Cô Tấm của mẹ

Cô Tấm của mẹ | Bài thơ Cô Tấm của mẹ

Bài thơ Cô Tấm của mẹ

Ngỡ từ quả thị bước ra
Bé làm cô Tấm giúp bà xâu kim
Thổi cơm, nấu nước, bế em,
Mẹ về khen bé: “Cô tiên giáng trần”
Bao nhiêu công việc lặng thầm
Bàn tay của bé đỡ đần mẹ cha.
Bé học giỏi, bé nết na
Bé là cô Tấm, bé là con ngoan.

Tác giả: Lê Hồng Thiện.

Bài thơ Cô Tấm của mẹ được trích nguồn từ sách Tiếng Việt 4. tập 2, trang 96 (2011).

Cô Tấm của mẹ | Bài thơ Cô Tấm của mẹ
Bài thơ Cô Tấm của mẹ (Lê Hồng Thiện): Ngỡ từ quả thị bước ra, Bé làm cô Tấm giúp bà xâu kim, Thổi cơm, nấu nước, bế em, Mẹ về khen bé: “Cô tiên giáng trần”, Bao nhiêu công việc lặng thầm, Bàn tay của bé đỡ đần mẹ cha. Bé học giỏi, bé nết na, Bé là cô Tấm, bé là con ngoan.

 

Thay mẹ nấu cơm | Bài thơ Thay mẹ nấu cơm (Nguyễn Lãm Thắng
Bài thơ Thay mẹ nấu cơm (Nguyễn Lãm Thắng): Sáng nay mẹ bận việc, Không về kịp nấu cơm, Bé lao vào trong bếp, Rửa nồi, xúc gạo thơm. Đôi bàn tay nhỏ xíu, Bé vo gạo trắng tinh, Đổ nước bắc lên bếp, Bé làm trông thật nhanh. Ngọn lửa cháy thật đều, Bé ngồi trông, chờ đợi, Một lúc nồi cơm reo, Bong bóng sôi sùng sục. Nồi cơm dần sắp cạn, Bé bớt lửa, xới đều, Lấy vung đậy thật kín, Chờ mẹ về… bé reo…