Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng)

Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Gió lau khô mồ hôi

Bài thơ Gió

Gió cũng ngoan đáo để
Biết vâng lời mẹ yêu
Cứ sớm sớm chiều chiều
Giúp mẹ bao nhiêu việc

Mẹ làm đồng đã mệt
Cơn nắng rát da người
Gió lau khô mồ hôi
Trên trán gầy của mẹ

Mẹ ngồi ru em bé
Chiếc võng nhẹ đong đưa
Gió về dưới nắng trưa
Lồng hương vào giấc ngủ

Mẹ vừa xong giặt giũ
Áo quần phơi ngoài dây
Gió lại vòng qua đây
Hong cho khô quần áo

Có hôm gió thành bão
Vì theo mưa rong chơi
Nên mới bị mẹ trời
Quất đau… thành gió xoáy.

Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng.
Tập thơ Giấc mơ buổi sáng (2017)

Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Gió lau khô mồ hôi
Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Mẹ làm đồng đã mệt, Cơn nắng rát da người, Gió lau khô mồ hôi, Trên trán gầy của mẹ. (HS Phạm Hoan, Bà Rịa, theo thivien)

 

Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Mẹ ngồi ru em bé
Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Mẹ ngồi ru em bé, Chiếc võng nhẹ đong đưa, Gió về dưới nắng trưa, Lồng hương vào giấc ngủ.

 

Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Mẹ vừa xong giặt giũ
Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Mẹ vừa xong giặt giũ, Áo quần phơi ngoài dây, Gió lại vòng qua đây, Hong cho khô quần áo

 

Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Quất đau... thành gió xoáy
Bài thơ Gió (Nguyễn Lãm Thắng): Có hôm gió thành bão, Vì theo mưa rong chơi, Nên mới bị mẹ trời, Quất đau… thành gió xoáy.